Ý kiến phụ huynh Hệ Chất Lượng Cao
Ý kiến phụ huynh
Phụ huynh Vũ Thanh Tùng

Phụ huynh Vũ Thanh Tùng

Phụ huynh của bé: Nguyễn Vũ Gia Hưng lớp Nemo 1

Bé lớn nhà mình sinh năm 2011 đã học 3 năm ( lớp mầm, chồi, lá) tại trường mầm non ABi Đồng Nai 2. Cảm nhận của mình là các cô ở đây rất yêu thương các bé, nên mỗi khi đi học về bé nhà mình rất vui và yêu thích đến trường. Đứa thứ 2 của mình hiện tại 27 tháng cũng đang được gửi tại trường hơn nữa năm nay. Bé được các cô chăm sóc và dạy dỗ  nên khi về nhà bé rất ngoan. Biết chào hỏi, dạ thưa.

Dạo mấy năm gần đây vấn đề bạo hành học đường làm mình rất lo ngại khi gửi các bé. Nhưng từ khi được biết đến trường mầm non ABi Đồng Nai 2 và gửi các bé tại đây mình cảm thấy rất yên tâm.

Gửi lời cám ơn đến các cô và trường nhiều lắm.

Thân !

Phụ huynh Nguyễn Trần Diệu Thúy.

Phụ huynh Nguyễn Trần Diệu Thúy.

Phụ huynh của bé: Phương

Ở nhà ai cũng ngạc nhiên khi thấy bé Phương biết nhảy múa hội diễn cùng các bạn rồi gần đây thì đòi tự mặc áo khoác, gập quần áo. Có hôm mọi người đang xem tivi thì thấy Phương đi ra mà không mặc quần áo gì cả, ai cũng mắc cười, hỏi ra thì mới biết Phương biết cởi quần áo rồi nên thích quá cứ lâu lâu nhớ bài học ở trường lại cởi quần áo.

Ai hỏi chuyện đi học, Phương đều kể chuyện hai cô trên lớp dạy như thế nào, cháu vui vẻ và hoạt bát lắm. Nhìn thấy con tiến bộ hàng ngày tôi vui lắm. Mẹ Phương cảm ơn cô giáo nhiều nhé. Chúc cô Nhung nhiều sức khỏe và luôn tươi trẻ.

Toàn thể phụ huynh Mầm non Abi Sài Gòn 2

Toàn thể phụ huynh Mầm non Abi Sài Gòn 2

Phụ huynh của bé: Lớp Chồi 4

Mỗi khi các con đi học về đều nghe các con kể rằng: Cô Trang con như vầy nè, Cô Dung con dạy như vầy nè, lòng chúng tôi vui sướng biết bao nhiêu khi trong lòng mỗi đứa trẻ đều mang hình bóng của cô giáo như một người mẹ hiền. Các con còn kể rằng, khi con hư, Cô nói Cô giận, Cô không dạy nữa, tụi con khóc quá trời.

Từ những gì các con kể, phụ huynh chúng tôi cảm nhận được tình yêu thương của các Cô cũng như tình cảm của các bé dành cho nhau thật nhiều. Cảm giác làm cha mẹ của chúng tôi không thể nào kìm được sự vui mừng đó mà hoàn toàn tin tưởng khi giao con cho Cô Trang và cô Dung.

Phụ huynh Đặng Thị Kim Cúc

Phụ huynh Đặng Thị Kim Cúc

Phụ huynh của bé: Nguyễn Khải Duy

Khi cần tờ giấy mời dự Lễ Tổng Kết của con lòng mẹ dâng lên một nỗi niềm khó tả! Cảm xúc của hơn 4 năm trước về ngôi trường mà mẹ đặt trọn niềm tin gửi con cho các cô mà giờ đây sao nhanh quá, con đã sắp phải rời xa để bước vào một môi trường mới.
Mọi người nói mẹ là một người kỹ tính và chăm con thoái quá, bởi khi con đến tuổi gửi nhà trẻ mẹ đã phải đi tất cả các trường ở Biên Hoà để thăm dò. Cuối cùng, mẹ chọn ABi để gửi con, một ngôi trường phải nói là khá xa với nhà mình. Nhiều người hỏi mẹ "Các trường điểm gần nhà người ta muốn vô không được sao lại đi gửi con ở trường tư mà lại xa với nhà quá vậy", mẹ chỉ trả lời đơn giản "Vì nơi đây cảm thấy an tâm". Vì 2 chữ an tâm nên dù có vất vả đưa đón con khá xa nhà và nơi làm việc mẹ cũng ráng.
Cô giáo đầu đời của con là cô Thủy - một cô giáo chỉ cần lần gặp đầu tiên để lại cho mẹ một cảm giác rất an lòng. Cô có dáng người nhỏ nhắn, chất phác, giọng nói nhỏ nhẹ, có lẽ thế về sau này mẹ biết cô Thuỷ luôn được giao dạy lớp nhà trẻ. Với những bé lần đầu tiên xa mẹ khi được vào lớp, cô chúng bám cô như mẹ, hình ảnh nhỏ nhắn của cô với một bé bế trên tay và một bé cứ lẽo đẻo theo đuôi nhìn vừa thương cô vừa mắc cười
Kids của mẹ thì không nhõng nhẽo như thế mà con lại làm biếng ăn sáng, nên cô Thuỷ phải ôm vào lòng đút từng muỗng cháo (thằng nhóc chà pá ngồi trên cái cặp chân gầy gò của cô mà phát thương). Có những hôm vì bận việc công ty mẹ không đón con sớm được nhìn qua camera thấy chỉ còn mỗi con với cô Thuỷ. Hai cô trò chơi đuổi bắt nhau, con ôm chầm cổ cô làm cô ngã chúi nhũi rồi 2 cô trò ôm nhau cười nắc nẻ. Có những buổi cơm trưa của cô chưa bao giờ thấy trọn vẹn. Bé khóc, bé bế trên tay vậy mà cô vẫn điềm đạm chẳng thấy nóng nảy bao giờmẹ cảm thấy an tâm lắm với một cô giáo hiền từ như cô.
Con là một đứa trẻ to con hơn những bạn cùng trang lứa nên mẹ xin cho con lên hẳn lớp mầm dù chưa đủ tuổi đủ năm. Con được xếp vào lớp cô Nga Nguyễn, một cô giáo trẻ năng động với gương mặt phúc hậu, quan tâm con từng miếng ăn giấc ngủ. Con là đứa bé khó ngủ trưa và thích gãi lưng trước khi ngủ, có hôm các bạn ngủ hết con còn trằn trọc cô ra nằm cạnh gãi lưng cho con dễ ngủ, có lúc bỏ dỡ bữa cơm cô đi đắp lại chăn cho các con. Có những hôm trời tối mịt cô còn ở lại mài mò làm dụng cụ phục vụ dạy học. Có hôm thấy cô lúi húi một mình ngồi chà rửa tấm thảm ngồi ở sau trường.

Với sự tận tuỵ của cô mà mẹ quyết định cho con học thêm một năm lớp mầm nữa với cô để về đúng tuổi. Cũng 2 năm lớp mầm không thể đeo bám cô Nga hoài nên Kids lên lớp chồi học lớp cô Duyên, một cô giáo ấn tượng ban đầu thật xinh, thật dễ thương, giọng nói cô rất ấm và gần gũi. Có lẽ thế, qua cách cô và các bé học mà như chơi, các bé chơi với cô như người bạn. Cô quan tâm hiểu tâm lý của Kids, bởi thế nhờ cô mà Kids của mẹ tiến bộ rất nhiều trong cách giao tiếp luôn.

Rồi con cũng thêm 1 tuổi, con phải tách khỏi thêm 1 cô giáo con yêu thương. Con trai của mẹ lớn rồi con được lên lớp Lá, con học lớp cô Trang. Phải nói sao nhỉ, một cô giáo rất cute ( "cô Trang dữ hay hiền vậy Kids?"- " Cô Trang cu te" )... Đấy là lời của Kids khi nói về cô Trang, mẹ cũng phì cười với cách Kids triều mến gọi cô như thế bởi cái cách cô chơi đùa với học sinh, cái cách cô giận dỗi và chơi cũng như dạy của cô thật vui. Cảm giác cô và các bé trong lớp cô giống như một vương quốc của những thiên thần, học với cô Kids chưa bao giờ cảm thấy chán khi đến lớp, lúc nào cũng nói với mẹ "Đi học vui".
Ngoài các cô giáo chính của con, con còn được sự yêu thương chăm sóc của các cô giáo phụ cũng rất tậm tâm và vui tính cô Rừng Phong Lan, cô Tâm, cô Thảo,…

Viết đến đây cảm xúc của mẹ nghẹn lại, chỉ còn ngày hôm nay con thật sự xa mái trường thân thương Abi, xa các cô giáo tận tuỵ yêu thương con, không biết con có hiểu điều đó không, nhưng đối với mẹ cảm giác tiếc nuối pha lẫn nghẹn ngào.

Chưa bao giờ như lúc này tại sao mẹ lại không muốn con lớn chỉ muốn con mãi nhỏ nhắn để mãi con có tuổi mầm non tươi đẹp ở trường Abi với các cô. Mẹ sợ áp lực học đường, áp lực sách vở, áp lực kỳ thi đối với con....

Và rồi con trai mẹ sẽ phải lớn thôi, con phải đương đầu với quy luật học hành thành người. Mẹ cảm ơn biết bao nhiêu những cô giáo đã ở bên con chăm sóc con trong cái tuổi thơ đẹp nhất đời người. Mẹ cảm ơn các cô đã cho con một kí ức đẹp, vun vén cho búp măng non thấy bầu trời tươi đẹp để vững vàng vươn mình cao lớn.
Mẹ cảm ơn trường Abi Đồng Nai, một ngôi trường thật sự chất lượng giáo dục tốt luôn đặt tính nhân văn yêu trẻ lên hàng đầu, một ngôi trường từ cô hiệu trưởng cô Thanh Dung tâm lý và tinh tế, đến các chú bảo vệ thật hiền từ vui tính, đến cả cô tạp vụ cũng dể thương nữa chứ, cô tạp vụ đến chú bảo vệ gặp con toàn gọi "Mít ơi" tràn đầy yêu thương
Kids à! Con từng là một đứa con trong ngôi nhà Abi mến yêu.